N288 — Không phán quyết chỉ dựa trên lời của một nhân chứng

English: Not to render a decision based on the testimony of a single witness.

Hebrew (Maimonides): שלא לכרות הדין על פי עד אחד

Nguồn Torah: Phục Truyền Luật Lệ 19:15 — “Một nhân chứng không đủ để kết tội ai về bất cứ tội lỗi hay sai phạm nào…; phải theo lời hai hay ba nhân chứng thì sự việc mới được xác lập.”

Ngữ nghĩa và cách dịch: לֹא יָקוּם עֵד אֶחָד בְּאִישׁ (lo yakum ed echad be-ish), “một nhân chứng không đứng lên chống lại một người”. Động từ קוּם (kum (“đứng, được xác lập”) lặp lại ở cuối câu: יָקוּם דָּבָר (yakum davar), “sự việc được xác lập”. Cụm לְכָל עָוֹן וּלְכָל חַטָּאת (le-khol avon u-le-khol chatat (“về mọi tội và mọi lỗi”) được hiểu là bao trùm cả vụ án dân sự lẫn hình sự.

Bối cảnh và ý nghĩa: Mishneh Torah quy định: không phán quyết vụ nào, dân sự hay hình sự, dựa trên một nhân chứng. Nhưng truyền khẩu dạy rằng một nhân chứng vẫn có một tác dụng: nó buộc bị đơn phải tuyên thệ nếu muốn chối. Như vậy luật tránh hai cực: không kết tội chỉ bằng lời một người, nhưng cũng không coi lời ấy là vô nghĩa. Quy định hai nhân chứng có mặt ở nhiều chỗ trong Torah (Dân Số 35:30; Phục Truyền 17:6), và trở thành nền của mọi luật tố tụng kinh sư (rabbi). Điều này vẫn áp dụng ngày nay trong tòa Do Thái.

Đối chiếu lỗi thường gặp: Không nên hiểu rằng tòa chỉ quyết định khi có hai nhân chứng cho mọi việc: trong vụ dân sự, tòa còn dựa vào văn tự, sự thừa nhận của bị đơn và lời thề.

Nguồn tham khảo

Phần “Bối cảnh và ý nghĩa” là bản tổng hợp từ các nguồn trên; cách đọc của Maimonides và của truyền thống rabbi không được trình bày như bản dịch từng chữ của Torah.


← N287 · Danh mục 613 điều răn · N289 →