N229 — Không bỏ mặc người Lêvi

English: Not to forsake the Levites.

Hebrew (Maimonides): שלא לעזוב הלויים

Nguồn Torah: Phục Truyền Luật Lệ 12:19 — “Hãy cẩn thận, đừng bỏ mặc người Lêvi suốt những ngày ngươi sống trên đất mình.”

Ngữ nghĩa và cách dịch: Câu Torah mở đầu bằng הִשָּׁמֶר לְךָ (hishamer lekha (“hãy cẩn thận”), và danh mục của Maimonides nêu một nguyên tắc về cách diễn đạt này ở N231: “mọi nơi nói ‘hãy cẩn thận’, ‘kẻo’ hay ‘đừng’ đều là một điều cấm”. Công thức của ông giải thích nội dung: “trao cho họ phần của họ và làm cho họ vui trong mỗi kỳ lễ hành hương”. Mishneh Torah nói người ăn lễ vật dịp lễ phải chia với “người Lêvi, ngoại kiều, trẻ mồ côi và góa phụ”, và người Lêvi hơn hết, vì họ không có phần đất và không có phần thịt lễ vật. Ai bỏ mặc người Lêvi, không cho họ vui và giữ lại phần mười của họ trong kỳ lễ, thì vi phạm điều cấm này.

Bối cảnh và ý nghĩa: Đi kèm là một nhận định nổi tiếng của Maimonides về ý nghĩa của niềm vui lễ hội: người ăn uống cùng vợ con mà đóng cửa, không cho người nghèo và khốn khổ cùng ăn, thì “đó không phải niềm vui của điều răn mà là niềm vui của cái bụng”, và ông dẫn Hôsê 9:4: “bánh của họ như bánh tang chế”. Người Lêvi, vì không có đất như đã thấy ở N169, phụ thuộc vào phần mười và sự hiếu khách của cộng đồng; điều luật biến sự phụ thuộc ấy thành một nghĩa vụ của người khác.

Đối chiếu lỗi thường gặp: Không nên hiểu điều luật như một đặc quyền của một tầng lớp: nó gắn với việc người Lêvi không có sản nghiệp đất đai. Ý tưởng mở rộng — chia niềm vui lễ hội với người không có gì — vẫn là một nguyên tắc đạo đức được đề cao trong đời sống Do Thái ngày nay.

Nguồn tham khảo

Phần “Bối cảnh và ý nghĩa” là bản tổng hợp từ các nguồn trên; cách đọc của Maimonides và của truyền thống rabbi không được trình bày như bản dịch từng chữ của Torah.


← N228 · Danh mục 613 điều răn · N230 →